Skip to content

Chương 5: Đà Nẵng: Quá Độ

「Bên cạnh bãi biển đẹp nhất châu Á, tôi đang tự hỏi tại sao vỏ cà phê cũng có thể pha trà」

2025.8.20 — 8.27


5.1 Bãi Biển Mỹ Khê

Được cho là một trong những bãi biển đẹp nhất châu Á.

Tôi đứng đó, nhìn những con sóng trắng vỗ lên, rồi rút lui. Lặp lại, rồi lại lặp lại.

Vẻ đẹp của bãi biển không nằm ở chỗ nó có bao nhiêu hoành tráng, mà là ở chỗ nó rửa sạch suy nghĩ của bạn. Bạn rất khó tiếp tục nghĩ về những chuyện chưa hoàn thành trong tiếng sóng, rất khó để lo âu đứng vững trong tiếng sóng.

Tôi chạy bộ ở đây, bơi lội ở đây, chẳng làm gì cả ở đây.

Đà Nẵng về mặt địa lý là một nơi quá độ—phía bắc là Hội An và Huế, phía nam là Đà Lạt và Nha Trang. Bản thân nó không có nồng độ lịch sử như Hội An, cũng không có sự yên tĩnh như Đà Lạt, nhưng có nhịp điệu của riêng mình: hiện đại hơn, trực tiếp hơn, càng không quan tâm để lại ấn tượng gì.


5.2 Cascara Tea: Một Cách Hiểu Cà Phê Khác

Trong một quán cà phê tên WONDERLUST ở Đà Nẵng, tôi uống Cascara Tea.

Hạt cà phê đến từ quả cà phê. Thông thường được sử dụng là hạt bên trong—chính là hạt cà phê chúng ta biết. Nhưng vỏ và thịt quả cà phê, sau khi phơi khô, có thể pha thành trà.

Đây chính là Cascara.

Hương vị giữa trà và trà hoa quả, hơi chua ngọt, mang theo hương cà phê nhàn nhạt, nhưng không có vị đắng của cà phê. Uống giống như trà hoa hồng thêm một lớp hơi thở của quả cà phê.

Cầm ly trà đó, tôi nghĩ đến một chuyện:

Chúng ta quen chia mọi thứ thành「có ích」và「không có ích」, rồi chỉ sử dụng phần「có ích」, vứt bỏ phần「không có ích」. Vỏ quả cà phê, trong「logic cà phê」là phế liệu, nhưng trong「logic trà」, nó là nguyên liệu.

Đây không chỉ là vấn đề của cà phê.

Những「thất bại」của bạn năm đó, trong logic của con đường bạn đang đi hiện tại có thể là phế liệu, nhưng trong một logic khác, biết đâu lại là một loại khởi điểm đặc biệt. Vấn đề không phải là những「phế liệu」đó bản thân chúng, mà là bạn dùng khung nào để hiểu chúng.


5.3 NAM House: Tiếng Vọng Của Thời Gian

Ở Đà Nẵng còn có một quán cà phê tên NAM House.

Phong cách retro, gỗ cũ, đĩa hát cũ, đồ nội thất có cảm giác thời đại. Phát những bài hát cũ của Việt Nam—rất chậm, rất nhẹ, như trở về một nơi nào đó nhiều năm trước. Không phải Thượng Hải cũ, cũng không hoàn toàn là Việt Nam cũ, mà là một thì quá khứ hỗn hợp, mờ nhòe.

Ngồi đó, một cảm giác thời gian kỳ lạ bao trùm lấy tôi.

Tôi không chắc chắn cái「cảm giác hoài cổ」này là thật hay được thiết kế. Nhưng tôi nhận ra: hai chuyện này không mâu thuẫn. Sự hoài cổ được thiết kế, cũng có thể kích hoạt phản ứng cảm xúc chân thật. Ký ức hiện lên trong đầu bạn khi nghe bài hát đó là chân thật, cho dù cảnh kích hoạt nó là được thiết kế.

Tính chân thật của cảm xúc, không phụ thuộc vào việc thứ kích hoạt nó có chân thật hay không.

Tôi ngồi ở NAM House hai tiếng đồng hồ, chẳng nghĩ gì, chỉ nghe nhạc. Lúc đi ra, cảm thấy thời gian đã qua rất lâu, nhưng cũng cảm thấy thời gian đã qua rất ngắn.

Đà Nẵng là một nơi quá độ, nhưng nơi quá độ này rất quan trọng—nó để tôi từ mật độ cảm xúc của Hội An đi ra, trước khi đến Huế, trước yên tĩnh một chút.

💬 Bình luận

Đăng nhập bằng GitHub để tham gia thảo luận

2025.7.14 — 9.12 · 越南